Các nhà khảo cổ tại Ai Cập đã phát hiện một thi thể thiếu nữ bị chặt tay và được chôn cất theo hướng của sao Sirius tại nghĩa địa Adaiima gần sông Nile. Theo các ghi chép lịch sử, thi thể này có niên đại từ khoảng năm 3300 đến 2700 trước Công nguyên. Các chuyên gia đã phát hiện ra rằng cánh tay của cô bị chặt sau khi chết, có thể bằng rìu, và các bó cơ có thể bị cắt bằng lưỡi dao đá lửa. Tuy nhiên, thi thể được sắp xếp khéo léo để trông gần như nguyên vẹn, với bàn tay đặt cạnh cẳng tay.

Điều đáng chú ý là thi thể thiếu nữ được đặt theo hướng thẳng hàng với mặt trời lặn trong ngày đông chí, và quan tài hướng về phía sao Sirius mọc – ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Sự sắp xếp này có thể cho thấy mối liên hệ giữa việc chôn cất và các hiện tượng thiên văn. Các chuyên gia cho rằng việc chôn cất này có thể là dấu hiệu sớm nhất của thần thoại Osiris và Isis, trong đó nữ thần Isis ráp lại các phần cơ thể bị chặt của Osiris dưới ánh sao Sirius, tượng trưng cho cái chết, sự tái sinh và trật tự vũ trụ.

Phát hiện này cũng cho thấy sự chuyển biến lâu dài trong phong tục tang lễ, gồm sự xuất hiện dần dần của hệ thống thứ bậc xã hội và biểu tượng tâm linh. Việc chôn cất theo hướng sao Sirius và các chi tiết khác trong tang lễ cho thấy sự phát triển của các tín ngưỡng và nghi lễ trong xã hội Ai Cập cổ đại. Các nhà nghiên cứu đang tiếp tục phân tích và tìm hiểu thêm về phát hiện này để có thể hiểu rõ hơn về văn hóa và tín ngưỡng của người Ai Cập cổ đại.
Qua phát hiện này, chúng ta có thể thấy được tầm quan trọng của việc nghiên cứu khảo cổ và các phát hiện khoa học trong việc giúp chúng ta hiểu rõ hơn về lịch sử và văn hóa của các nền văn minh cổ đại. Việc khai quật và phân tích các di tích, đặc biệt là các phát hiện như thế này, không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ mà còn cho phép chúng ta đánh giá cao sự đa dạng và phong phú của các nền văn hóa trên thế giới.