Bộ phim ngắn “Kỳ lân tặng con, trời ban hỷ phúc” đã bị loại bỏ khỏi tất cả các nền tảng trực tuyến tại Trung Quốc sau khi phải đối mặt với làn sóng phản đối dữ dội từ công chúng. Nội dung của bộ phim này đã gây sốc và chỉ trích vì tình tiết hoang đường khi nhân vật nữ chính sinh ra 99 người con, seemingly chỉ nhằm mục đích gây chú ý và thu hút lượt xem thay vì xuất phát từ mục tiêu sáng tạo nghệ thuật thực sự.

Mặc dù đã thu về hàng chục triệu lượt xem trên các nền tảng trực tuyến trước khi bị gỡ bỏ, bộ phim này vẫn không thể tránh khỏi làn sóng chỉ trích và mỉa mai từ người dùng mạng xã hội. Phản hồi về việc này, nam diễn viên chính Vương Vũ Uy cho rằng bộ phim có phần “điên rồ” nhưng khuyên mọi người nên xem nó một cách nhẹ nhàng và đừng suy nghĩ quá nhiều. Anh thừa nhận rằng mình đã nhận vai diễn này mà không đọc kỹ kịch bản.

Tờ The Paper đã lên án và chỉ ra rằng đã đến lúc một bộ phận những người làm phim ngắn cần phải xem xét lại và suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm nghề nghiệp cũng như giá trị nội dung mà họ mang lại cho công chúng. Các chuyên gia cũng cho rằng sự lan rộng của các bộ phim “rác” bắt nguồn từ cách vận hành của các nền tảng video ngắn, nơi thuật toán ưu tiên các nội dung có tỷ lệ xem trọn vẹn và lượt nhấn cao, dẫn đến việc các video càng kỳ quặc và giật gân càng dễ lan truyền.

Một vấn đề đáng lo ngại khác được các chuyên gia chỉ ra là đối tượng chính của phim ngắn hiện nay là thanh thiếu niên, những người chưa đủ khả năng nhận định đúng sai và dễ bị ảnh hưởng bởi những giá trị lệch lạc mà phim phản ánh. Để chấn chỉnh thị trường, giới chuyên môn đề xuất cần siết chặt quản lý nội dung, bao gồm cả việc cấm các phim dung tục và phản đạo đức, gỡ bỏ các sản phẩm sai phạm và xử lý nghiêm các nhà sản xuất.
Đồng thời, cần ban hành các chính sách khuyến khích các tác phẩm chất lượng, có chiều sâu và định hướng đúng cho thị trường. Về phía nhà sáng tạo, chuyên gia cho rằng cần thay đổi tư duy, thay vì chạy theo hiệu ứng sốc, nên đầu tư vào nội dung phản ánh tích cực, tạo ra sự đồng cảm và định hình giá trị đúng đắn cho người xem, đặc biệt là giới trẻ. Chỉ khi đó, phim ngắn mới có thể phát triển một cách lành mạnh và bền vững.